Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2025

Thơ /Tiểu như như

  

Thanh Lọc « Nhân »
 
Hởi đấng chí tôn Ngài đã đến
Nơi khu ‘Rừng Phúc’ ở phương Đông
Âm thầm, tĩnh lặng truyền Công Pháp
Cứu độ chúng sinh cõi bụi hồng… 

Sân, si, tham đắm thời mạt thế
Xa lìa chân thể chúng sinh linh
Quỷ, ma bức hại người tỉnh thức
Giáo điều, luận đỏ chống Thần minh! 

Tà gian điên đảo tràn nhân thế
Thiên tai, thảm họa đến khôn ngần
Phồn vinh giả tạo cùng tan biến
Thiện, ác, giả, chân bóng theo hình! 

Vũ trụ càn khôn cùng rung chuyển
Kỷ nguyên thanh lọc đã vận hành
Gạo, trấu, dữ, hiền sàng Nhân Quả
Tây, bắc, đông, Nam sóng trào dâng! 

Nước tràn, lửa cháy khắp muôn phương
Thắp ngọn đèn Tâm giữa tai ương
Quỷ ma, giặc đỏ hồi chung kết
Công lý Thượng Thiên thanh lọc NHÂN! 

Tiểu như như
2025

 

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2025

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2024

Thơ Cát Tưởng

 

GỌI MÙA

Bâng khuâng tình buồn nhớ tới đàn

Nô đùa từng bọt sóng lang thang

Nhạc khúc gió bay vàng cánh lá

Nghe như hồn vọng giữa chiều hoang 

Chưa phai tình nhẹ bóng còn vương

Thu tiển hồn Đông gót mộng thường

Trôi trong muôn nẻo đời dâu bể

Đôi cánh hoàng hôn nhuộm khói sương.

Cát Tưởng

Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2024

NHẠC /TT.QHTK/ Cát Tưởng

 

TƯỞNG NỆM 

30.04.1975
30.04.2024

THIÊN THU LỆ MẸ


Sáng tác Trình bày: Cát Tưởng
Hòa âm: Nguyễn minh Châu

(Vì Video tại Blog nên Click vào mũi tên sẽ chạy)



THƠ

 

Vinh Nhục giả ! 

Mấy mươi năm mang kiếp đời lưu lạc

Mấy mươi năm thao thức chốn tha phương !

Có hoang mang bạc màu tang tuyết phủ

Có ưu tư lạnh buốt cõi hoàng hôn.

Đeo mang cánh kiếp chi tình phiêu dạt

TỰ DO ơi ! Hai chữ giác máu xương !

TỰ DO ơi ! xanh biển đỏ hoang đường

Hư vô vọng tiếng hồn oan kêu khóc.

Sao nắng ấm cau mày ‘Xuân đen’ nọ

Phố phường nay bàn ghế chỏng chơ than

Mắt đèn đêm thành mắt Đỏ sài lang !

Âm u bám từng cửa nhà, thôn xóm

Mấy mươi năm dài neo viễn xứ

Những buồn vui nặng khuất lấp phôi phai

Mấy mươi năm trăn trở chốn trần ai

Đâu đất Mẹ mỏi mòn trông xa mãi !

Kìa núi non ruộng đồng xanh còn thắm

Quê hương buồn nặng gánh dãy trường sơn

Bắc, Trung, Nam Oan liền mối nào hơn !

Sao vàng phất màu cờ tang xiềng xích.

Quê hương đó vẫn đêm ngày thổn thức

Những mặt người ray rức nỗi âu lo

Đầu dối chân cúi mặt chốn quanh co

Vinh cũng giả mà Nhục cũng giả !

Lạc Việt


Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2022

VĂN -TNKH

 HẠNH PHÚC


Cuộc đời thật ngắn qúa, vâng ngắn quá…Khi mà hạnh phúc đứng cạnh ta, choáng ngợp trái tim ta… Ôi ! sao mình thật bé nhỏ, nghèo nàn  trước chiếc áo lộng lẩy, muôn màu, tuyệt sắc của chân dung hạnh phúc ! Và thoắt nhanh … Khi đôi tay ta trở nên vụng về, yếu ớt,  chới với đuổi theo…Đôi cánh hạnh phúc chợt vút bay cao, mỗi lúc một xa, xa hút dấu… Cho đôi chân qụy ngã, chậm chạp lê từng bước mòn, nghe đường bổng than van, sỏi đá ngậm ngùi, nghe đời thoắt ru đưa cỏ lá thì thào, như đang thầm hối tiếc cho người, hay cho ta, vừa vuột mất "một cái gì đó", dù biết là vô giá, nhưng không thể giữ được, « hạnh phúc » ơi !
 
Và hắn trở về ngồi lặng lẽ, bất động, lắng nghe nhịp đập của trái tim, ngoài kia màn đêm đang từ từ phủ khắp không gian im vắng. Tất cả mọi vật chung quanh dường như trở nên thừa thải, vướng viú, hắn cố lắng nghe chính mình, thầm nghỉ rằng lòng sẽ đau ghê lắm, nhưng thật lạ lùng, sao chỉ nghe trong hồn mình một sự trống rỗng, im lặng đến tận cùng… như một cánh đồng sau cơn giông tố, như một thửa ruộng bỏ  hoang không người chăm sóc, nằm đó phơi mình cùng tuế nguyệt. Hắn thử tìm xem "nổi đau" đang khuất lấp nơi đâu trong những ngóc ngách của tâm hồn, vì không thể tin rằng sau khi đánh mất cái hạnh phúc mà hắn trân quý như chính sự sống của mình mà lại không bị khổ sở, điêu đứng ! Nhưng sau những giờ phút cố gắng tìm tòi, mệt mỏi, vâng chỉ còn lại sự mệt đuối vì tận dụng năng lực của trí nghỉ để tìm kiếm một « ảo tưởng » ?!

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2022

VĂN - TNKH

BÊN KIA KHUNG CỬA


Vừa mới tắm ra, HT  đang nằm lim dim hưởng cái cảm giác thoải mái , yên tỉnh của một chiều thứ sáu, cuối hè, không khí bắt đầu mát hơn, vì từ hai năm nay mùa hè thật nóng bức.
Bổng chuông điện thoại reo trên đầu giường, uể oải anh ta nhấc điện thoại lên và thầm nghỉ có lẽ  P.D một người bạn chung sở, cứ mỗi cuối tuần thường ưa rủ HT đi chơi
Vừa « Allo » thì đầu dây bên kia giọng của một người con gái vang lên :
- Allo anh HT đó hả ; Hơi sửng sờ một chút, giọng thật quen quá, nhưng anh ta chưa dám chắc, hay nói đúng hơn là không dám tin là thật, vì giọng ấy làm sao HT quên cho được, nên im lặng. Bên kia đầu dây cô gái dường như đoán được tâm trạng của người đối thoại, nên tiếp :
- Anh khoẻ không, khá lâu rồi không có tin gì của anh… ; Giọng thiếu nữ hơi ngập ngừng.
- Anh vẫn bình thường, ờ khá lâu rồi nhỉ, đã bốn năm phải không ?
- Thời gian lướt nhanh quá, nhưng như…chưa hề thay đổi ; LB nói, giọng thật nhẹ.

Vâng cô ta chính là người con gái mà HT đã từng một  thời ấp ủ trong tim, đã đắm say từ môi mắt, hinh hài và cũng đã ôm một nổi đau bàng hoàng, câm lặng suốt những tháng ngày qua, khi được nàng báo tin sẽ theo gia đình sang Mỹ.
HT lập lại câu nói của LB, giọng anh như người trong mơ, hơi đượm màu chua xót :
- Chưa hề thay đổi ?! Nên hiểu thế nào đây nhỉ ? Anh khẽ cười sau câu hỏi.
LB với giọng nhẹ nhàng, ấm áp, hơi chút hóm hỉnh và vẫn tự nhiên như thuở nào :
- Không phải là tất cả, nhưng có một vài sự kiện đã không hề thay đổi, vì trong tâm thức LB nó vẫn y nguyên !
- Thí dụ ?
Bên kia im lặng một chút :
- Số phone của anh vẫn như cũ, em gọi đại, sợ là anh đã dọn đi nơi khác rồi chớ. Hôm nay chiều thứ sáu, anh rảnh không, nếu có thể, mình gặp nhau uống ly nước và nói chuyện nhiều hơn ?
Thật ra HT định hôm nay ở nhà không đi đâu hết, nhưng khi nghe hỏi vậy thì tự nhiên một cái gì đó thôi thúc khiến anh không thể từ chối được, ừ nhỉ, dường như ở nàng mãi mãi có một sức quyến rũ âm thầm nhưng mảnh liệt, mà trái tim đa tình của anh trở thành mù quáng không còn đếm xiả gì đến mệnh lệnh của lý trí nữa.Tâm hồn anh thì có hơi lãng mạn, và phảng phất đôi chút nghệ sỹ, tuy nhiên HT không phải là người dễ xiêu lòng, nếu không nói là nam tính của anh rất mạnh, rất cứng cỏi và đầy ngạo mạn. Thế nhưng sao đối với LB thì anh trở nên một người thật diụ dàng, bao dung và như hơi thiếu tự chủ !? Đã bao năm nay anh cứ nghiền ngẫm mãi cái tình cảm âm thầm nhưng dai dẵng, da diết, nó cứ luôn quấn quýt hoà trộn nữa đắng cay, nữa ngọt ngào trong từng ngóc ngách tâm tư anh, và anh sống với nổi đam mê kỳ lạ ấy, dù không còn sự hiện hữu của người ấy, nhưng cái tình cảm này vẫn cứ tồn tại trong  cuộc đời và HT đã sống với nó suốt bao năm nay như…chưa hề thay đổi !

Khi HT đến chổ hẹn, vẫn là quán cafe cũ mà hai người thường gặp nhau trước đây, cũng chiếc bàn nhỏ nơi góc quán, yên tỉnh và kín đáo. Anh đã thấy LB ngồi đó, với dáng dấp quen thuộc, lối trang phục giản dị, nhưng vẫn có một chút gì đó rất riêng của cô ta, nơi chiếc ghế nhìn ra đường phiá bên phải lối vào. HT thầm nhủ trong đầu « ờ nhỉ đúng là không thay đổi »! Nghe dấy trong tim rộn rã một niềm vui, cái niềm vui thú vị mà lâu rồi đã ngũ yên theo gót nàng ra đi từ thuở ấy.

Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2022

Thi Tập / VŨ KHÚC MÂY

 

Có Là Chi… như Mộng

Không còn mưa nắng hừng lên trong vắt
Hái nhánh hoa đời mỏng mảnh kết duyên thơ
Gõ nhịp tình riêng réo rắt khúc mong chờ
Tầm tay với nửa gần, xa vô tận...
Không còn đêm, ngày bừng cơn tỉnh-thức
Cho tháng năm dài mở ngỏ cánh chim bay
Nương gượng trên tay từng ngọt, đắng, chưa phai !
Xin giữ lại chút hồn nhiên, sám hối…
Không còn quanh sóng thời gian bủa lối
Cất bước đi trời đất vẫn bao la
Cây cỏ, chim muông, giòng suối mát tim ta
Tin yêu hai chữ đơm loài hoa hạnh phúc
Tình có đi xa hồn buồn ngơ ở lại
Duyên dẫu hợp tan bèo nước cuốn hoa trôi
Có những tin yêu đẹp mỗi lúc, mỗi thời
Đời bóng ảo có là chi, như mộng !

Cát Tưởng

Thứ Năm, 18 tháng 11, 2021

Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2021

Thơ Cát Tưởng / Thi Tập Vũ Khúc Mây


 


VŨ KHÚC MÂY

Mây hợp, mây tan...Mây muôn hình dáng, sắc màu...
Mây khóc, mây cười cùng nắng mưa
Mây bay bay mãi tự ngàn xưa
Mây còn rong ruổi đến ngàn sau...
Mây treo lơ lững giữa tầng mây
Mây hát thênh thang chẳng tháng ngày
Mây say nhân thế giọt tình đầy
Mây sầu lướt thướt nép vào mây
Mây trên cao vút...mây chìm thấp
Mây đùa cùng sóng ngất trời mây
Mây đưa mùa đến, tiễn mùa đi
Ngơ ngẩn cùng mây mấy xuân thì
Mây đan mây kết nghìn hư ảnh...
Mây trong hồn vắng nẻo tình si !
Mây ở nơi đâu chẳng mấy khi
Lang thang cùng khắp dáng mây đi
Mẹ đã ru con trời mây ấy...
Ngàn mây rũ úa phút biệt ly !
Mây dệt ngàn hoa muôn sắc hương
Mây giữ cho mây nét vô thường...
Mây lên chuỗi tiếp hồn xanh biếc
Rộng mở hư không đón tình mây
Mây như e thẹn...ẩn vào mây
Cho gió xôn xao mõn tình gầy
Khoát áo hoàng hôn mây hồng tiá
Cười biển thênh thang mây trắng bay
Đỉnh cao nỗi nhớ...Xám chân mây !
Vầng thơ dệt mãi những mộng đầy
Một thoáng hư vô là mây đó
Trăng còn soi bóng giữa lòng mây !

Cát Tưởng

Thứ Ba, 5 tháng 1, 2021

Thơ Cát Tưởng /Hồn đông ở lại


Hồn Đông ở lại 

Đôi cánh thời gian không dừng lại

Mang nhẹ trên vai đông trắng bay

Giăng mắc ngang trời hoa tuyết trắng

Nghe hồn băng giá tháng năm dài.

 Từng sáng  mờ sương hơi tuyết tan

Sợi nắng vàng hanh đến muộn màng

Kỹ niệm đóng khung hồn dĩ vãng

Se sắt buồn dâng tim mênh mang. 

Tìm đâu ngọt ngào, thân ái xưa

Rộn rã hồn nhiên tiếng môi cười

Từng bóng người đi không trở lại

Cho tình níu giữ tháng năm trôi ! 

Cát Tưởng

(Paris-jan21)